Bỗng Nhận Ra Hương Ổi

Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.

Bạn đang xem: Bỗng nhận ra hương ổi


*

Mình trình bày chi tiết ở trong hình!


*
*

*

*

star

starstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstar

*
BỔ SUNG TỪ CHUYÊN GIADÀN Ý:

* Mở bài:

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm

+ Tác giả: Thanh Hải thường viết về thien nhiên và lòng yêu cuộc sống. Thơ ông bình dị, nhẹ nhàng nhưng đậm chất triết lí về cuộc đời thể hiện tình yêu cuộc sống tha thiết

+ Tác phẩm: là một tác phẩm hay, độc đáo, mới lạ về đề tài mùa thu.

- Giới thiệu khổ thơ đầu: Cảnh sắc giao mùa khi đất trời chuyển từ mùa hạ sang mùa thu.* Thân bài;

- Hoàn cảnh sáng tác: Bài thơ viết vào tháng 11-1980 trong hoàn cảnh đất nước đã thống nhất, đang xây dựng cuộc sống mới nhưng còn vô vàn khó khăn, thử thách, không đầy một tháng trước khi nhà thơ qua đời. Bài thơ như một lời tâm niệm chân thành, gửi gắm tha thiết của nhà thơ để lại với đời

-Những tín hiệu vô hình trong thiên nhiên:

+ Hương ổi: mùi hương bình dị đặc trưng của mùa thu miền Bắc

+ Động từ “phả”: sự lan tỏa, trộn lẫn:

+ Gió se: gió hơi lạnh, khô, là gió heo may của mùa thu

+ Sương: hiện tượng ngưng tụ hơi nước khi thời tiết chuyển lạnh vào buổi tối và sáng sớm.

Xem thêm: Cách Cắt Hoa Giấy Nghệ Thuật, Cách Làm Hoa Giấy Trang Trí Nghệ Thuật Tại Nhà

+ Động từ “chùng chình”: chuyển động chậm rãi, thong thả -> đây là hình ảnh nhân hóa tạo sự sinh động cho sự vật

-> Bức tranh thiên nhiên hiện ra với nhiều vẻ đẹp: êm đềm dân dã với những tín hiệu đặc trưng của mùa thu làng quê

- Cảm xúc của nhà thơ trước bức tranh thiên nhiên:

+ Cảm nhận bằng nhiều giác quan với sự rung động tinh tế (phả, chùng chình,);

+ bâng khuâng vấn vương trước đất trời trong trẻo đang chuyển biến nhẹ nhàng (bỗng, hình như...)

+ Câu hỏi tu từ “Hình như thu đã về”: sự ngỡ ngàng, khó tin, tâm hồn thi sĩ cũng như biến chuyển cùng đất trời.

⇒ Tác giả chỉ cảm nhận được qua khứu giác, cảm giác chứ không nhìn thấy, không cầm nắm được. Đây là một điểm đặc biệt cho thấy sự tinh tế trong cảm xúc của tác giả.